Phân tích truyện Tam đại con gà

 Truyện Tam đại con gà là một câu chuyện hay, truyện ngụ ngôn đặc sắc và có ý nghĩa phê phán sâu sắc. Phê phán thói dốt hay chơi chữ, dốt học khiến sang của một phòng ban quần chúng. #, Một tật xấu đa dạng và rút ra được nhiều bài học cho chính bản thân mình.

khai mạc truyện, tình huống tranh chấp đã được biểu lộ, tức thị mẫu cười đã được mai phục: "Xưa có anh học sinh học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm thấp, dốt hay nói chữ”, đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt". Ở anh học trò này cất đựng tranh chấp giữa nội dung và hình thức, sự trống rỗng, dốt nát bên trong và sự khoe mẽ, lên mặt ta đây nhiều năm kinh nghiệm mẫu mã. Từ sự giới thiệu nói chung chung đấy, câu chuyện đi vào những chi tiết cụ thể: anh được mời dạy trẻ vì người ta tưởng anh vẫn hay chữ phải chăng thật.

Vì thực chất kém cỏi, dốt nát nhưng mà nhận đi khiến thầy dạy chữ nên tất nhiên anh học sinh dốt phải đối mặt sở hữu những cảnh huống khó xử. Nhân buổi dạy sách Tam thiên tự, mang chữ “kê” là gà mang đa dạng nét rối rắm, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, đề cập liều "dủ dỉ là con dù dì". Yếu tố khôi hài là ở chỗ: thầy đi dạy chữ mà chữ tối thiểu cũng ko biết, đã thế lại giấu dốt, dạy sai một cách liều lĩnh.

Do học trò hỏi gấp nên thầy cuống, nói liều chứ thầy cũng biết mình dốt nên bảo học trò đọc khẽ, "trong lòng vẫn phải chăng thỏm". Chi tiết thầy khấn thổ địa nhà chủ "xem chữ ấy có phải thật là dù dì không" và được ông địa "cho cả ba đài" là chi tiết dẫn dắt hợp lí, tạo cho kịch tính trong truyện tiếp tục lớn mạnh. Trước lúc khấn thổ công, thầy còn canh cánh, "bảo học sinh đọc khẽ".

bí quyết xử lí của thầy sở hữu phần cẩn trọng vì bản tính thầy biết được sự thấp kém của mình nhưng lại muốn che giấu: "thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ". Tương tự, ở tình huống khó xử này, thầy đồ đã tự biểu lộ mẫu dốt của mình. Chú ý cách nói chuyện rất sinh động, chuẩn xác. Khấn thổ địa xong, "thầy lấy khiến đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to".

tình huống tiếp theo là hệ quả thế tất của tình huống thứ nhất. Dốt chữ mà đi dạy chữ, dạy chữ sai mà cứ tưởng là đúng, cho học trò đọc lớn (mâu thuẫn nâng cao thêm). Chi tiết bố đứa trẻ là công nhân cuốc đất ngoài vườn cũng biết chữ kê nghĩa là gà (thế mà thầy không biết) - tăng tính hài hước. Tác phẩm tự sự dân gian không chú ý trình bày tâm lí nhân vật nhưng truyện cười này đã dành 1 câu diễn tả ý nghĩ của thầy.

Thầy nghĩ thầm: "Mình đã dốt, thổ thần nhà nó cũng dốt nữa". Chi tiết này mang ý nghĩa quan trọng làm cho tiếng cười thêm phần thú vị, nhưng cũng để chuẩn bị cho dòng đáng cười ở phần tiếp theo. Ý nghĩ ấy khẳng định rằng ko phải thầy nghĩ mình đúng mà thực chất là biết mình sai.

Biết là sai nhưng tiếp diễn giấu dốt, tậu cách chống chế cho loại dốt của mình nên càng kích thích cho tiếng cười tăng trưởng. Quả thực là quá liều lĩnh khi ông đồ rởm đề cập rằng: "Tôi vẫn biết chữ đó là “kê”, mà ,“kê” tức là gà, nhưng tôi dạy thế là dạy cho cháu biết tới tận tam đại con gà kia". &Quot;Thế này nhé ! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!".

>> Xem thêm tiếu lâm chọn lựa

từ lời giới thiệu nói chung đầu truyện đến kết thúc truyện, anh học sinh làm thầy dạy trẻ đã tự thể hiện mẫu mâu thuẫn trái ngẫu nhiên của mình. Theo lẽ thiên nhiên, đi khiến cho nghề thầy đồ là phải hay chữ thì anh ta lại dốt chữ. Nghề gì thì có thể kém chữ chứ chọn nghề thầy mà dốt chữ thì nực cười lắm thay! Truyện cười đã khai thác vào vấn đề bản tính nhất của mỗi đối tượng gây cười. Có thể so sánh mang 1 số truyện cười khác như chuyện thầy lang chữa bệnh bốc thuốc nhầm khiến cho người bệnh chết, thầy cúng không đọc đúng tên người cần cúng vì đọc nhầm sớ của nhà khác,...

những thầy hành nghề vì miếng cơm manh áo mà ko mang đạo đức nghề nghiệp. Tranh chấp khác ở đây là dốt nhưng lại giấu dốt, luôn khoe mình văn hay chữ rẻ. Từ mâu thuẫn ấy, anh đồ dốt đã tự đưa mình vào các tình huống bất lợi và phải tự biểu đạt mình. Anh ta càng cố che chắn thì người nghe càng nhận thấy sự dốt nát nhưng liều lĩnh, bất chấp đúng sai của anh ta.

Đây là truyện cười trào lộng có ý nghĩa phê phán loại xấu trong nội bộ dân chúng. Ở đời, dốt khiến cho nghề gì cũng khổ, nhưng làm nghề thầy, dạy chữ cho người mà dốt thì cực kỳ ác hại. Vả chăng, nếu như biết mình dốt thì phải học hỏi cho tiến bộ chứ chỉ lo giấu dốt, bưng bít loại dốt của mình thì anh ta luôn lâm vào tình thế bất lợi và chỉ trở thành trò cười cho nhân gian.

không những thế tiếng cười ở đây không hề là tiếng cười đả kích nên vẫn khiến người nghe cười vui vẻ và soi vào tấm gương đó để tự răn mình. Ý nghĩa tích cực của tiếng cười dân gian là ở chỗ ấy.

>> Xem thêm truyện cổ tích Grimm


Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.