Truyện Hoàng Kim Ốc
Ở Đông Thành có một cây gạo lớn, cành lá xum xuê. Đêm đến, bọn ma họp nhau kể chuyện thế gian, Có chuyện nực cười, cũng có chuyện rùng rợn. Thỉnh thoảng cũng có vài chuyện éo le, ma quái , lại có chuyện rơi nước mắt. Những đêm như thế, người ta lại hỏi rằng: “Ma kêu gào thảm thiết vì đói lạnh chăng?“ thực tình ma rên xiết vì chuyện thế gian mà con người không rõ.
Có một độ ma nói chuyện với nhau về một ngôi nhà vàng lạ lùng ở Tân Thanh. Cái nhà toàn bằng vàng, ở trong có đủ thứ bảo vật. Ma thuật chuyện ấy cho nhau nghe, và bảo rằng đó là cái nhà quý báu hiếm có trên thế gian. Thổ công nằm nghỉ, ngắm trăng trong cái lều bên cạnh cây gạo, nghe chuyện cũng lấy làm lạ. Vì chính ông sống trong đất mà không hay biết chuyện ấy bao giờ. Ngay đêm ấy ông đi thăm đức Thành Hoàng vốn để hỏi xem có tin gì về chuyện ma nói hay không? Đức Thành Hoàng lại càng ngạc nhiên hơn. – Ông còn không rõ, tôi đi đâu mà biết được. Đức Thành Hoàng nói lại với Thổ Công, rồi cùng nhau đem việc lạ ấy hỏi Đông Trù Tư Mệnh. Đông Trù nghe hai ông khách, lại nghĩ đến truyện trong Sử Phong Thần, cười nói: -Ấy các ông hãy kể nốt câu chuyện tôi nghe.
Thấy hai người kia ngơ ngác, bấy giờ mới suy ra là chuyện thực. Đông Trùn thú nhận rằng, chưa biết việc ấy bao giờ -Tôi tra xét việc thế gian, hàng năm tâu lên Ngọc Hoàng, mà không thấy việc lạ như vậy, cũng không nghe ai nói đến. Vả lại ở nhân gian, nếu cung điện vĩ đại, bất quá chỉ là bàng đá bằng gỗ, chạm trổ đủ hình, đủ kiểu. Xưa lắm thì độ năm sáu ngàn năm, chứ có nghe đâu nhà toàn bằng vàng như các ông nói. Âu chúng ta nên hỏi Nam Tào giữ sổ nhân gian, chắc có lẽ biết được hết cái lạ trong quá khứ và tương lai.
Cùng nhau lên xe mây, để vân ngưu kéo về thiên đình thì bỗng gặp một đạo sĩ kỳ quái không biết từ đâu tới, bỗng xuất hiện giữa không trung. Các thần đều hỏi: -Ông là ai? Sao chúng tôi không biết?
Người lạ đáp: -Tôi sống trong một thế giới khác, nên các ngài không biết được. Nhưng về sau rồi các ngài sẽ biết
Các thần hỏi: -Vậy ông đến chỗ chúng tôi có việc gì?
Người lạ đáp: -Tôi vừa nghe các ngài bàn lên Thiên Đình hỏi một vị thần khác giữ sổ thế gian, để xem cái nhà vàng đó ở đâu. Tôi e các ngài nhọc đi đường xa lại không được kết quả gì , vì vị thần trên kia chắc cũng không biết chuyện kỳ lạ đó.
Các thần nhìn nhau rồi hỏi: -Thế ông có cách gì cho chúng tôi biết không?
Người lạ gật đầu rồi dẫn các thần trở lạ nhân gian, tới làng Tân Thanh. Đế đây thì trời rạng đông, các ma đã tản lạc theo đêm tối về phương khác. Người lạ lấy từ tay áo ra một viên ngọc trong suốt như thủy tinh, viên ngọc phát ra những tia tinh quang. Rồi những tia sáng ấy rọi về phía người lạ trỏ, các thần chăm chú nhìn, tức thì cách đó ba dặm, trong một cảnh huyền ảo, ngôi nhà vàng rực rỡ xuất hiện giữa một vườn cây kỳ dị.
Các thần reo lên: -Chính nó! Hoàng kim ốc!
Vừa nói xong, viên ngọc và người lạ bỗng nhiên biến mất. Các thần nhìn nhau, không biết mình vẫn còn chiêm bao như kẻ tục, hay đó là một sự thật hiển nhiên. Nhìn về chốn huyền ảo khi nãy, thì chỉ thấy ánh ban mai nhuộm đỏ những ngọn cây cổ thụ và cánh đồng phẳng lì, mạ xanh gợn sóng. Ở đó rải rác một vài nóc nhà, và chính nơi cái nhà vàng vừa thấy, lại chỉ là một túp lều tranh lụp xụp.
>> Xem thêm:
Post a Comment